Nấu ăn là một con đường rất dài!

luong-ngoc-anh

Nấu ăn là một con đường rất dài! – Blog Lương Ngọc Anh chia sẻ.

Xem thêm: 6 Tai nạn thường gặp khi làm nghề đầu bếp

Khi tôi nghĩ về con đường làm bếp mà mình đang đi, những gì tôi đã làm, những gì tôi sẽ phải làm; không bao giờ tôi tránh được một cảm giác ngợp, kèm theo một cái gì đó mệt mỏi ở bên trong. Bởi vì với tôi thì nấu ăn là một con đường dài, càng bước đi theo nó thì tôi lại càng thấy nó dài hơn, tưởng như đang đến gần với mục tiêu nhưng thực ra nó vẫn còn rất xa nữa.

luong-ngoc-anh

Càng nấu ăn nhiều, càng tìm hiểu nhiều, mình sẽ càng tiếp xúc với những thứ lớn hơn, biết đến những món ăn tuyệt vời hơn, gặp gỡ những con người tài giỏi hơn. Và điều quan trọng nhất mình rút ra được từ đó là bản thân mình nhỏ bé đến mức nào. Vì vậy nên thay vì càng làm nhiều mình càng tự tin hơn, sự thực là càng làm nhiều mình càng thấy mình yếu kém; nhưng không phải theo một cách tiêu cực. Đúng hơn nó theo hướng rằng mình cần phải cố gắng hơn, phải ép bản thân mình mạnh nữa, phải đi lên cái sự yếu kém đó. Và tất nhiên để làm được điều này thì mình thực sự cần một cái đầu cứng, một động lực lớn, một đam mê không ngừng cháy.

Ở con đường nấu ăn này mình không bao giờ có thể dừng chân bất kì một phút nào, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, bởi vì cái thời điểm mình dừng chân, cái sự ì sẽ bắt đầu lớn lên, và đến một lúc nào đó nó sẽ giữ mình tại đó và mình không thể đi lên được nữa. Và một sự thật là mình sẽ rất dễ bị ì trên con đường này, dễ bị hài lòng quá sớm với những gì mình có. Khi ấy sẽ không có ai ở đó để đá vào đít mình cả, chỉ có mình là người duy nhất để đẩy mình lên. Mình cũng chẳng biết được là mình phải đẩy mình đi đến bao giờ, nhưng kiểu gì thì nó cũng sẽ lâu hơn mình nghĩ.

Nấu ăn cũng không phải là một con đường dễ để làm giàu. Nếu mình bắt đầu nấu ăn; trông chờ đồng tiền, hi vọng rằng một ngày mình sẽ trở nên giàu có; thì mình nên bỏ nó đi để chọn con đường khác. Sự thật là đầu bếp có lẽ là một trong những ngành nghèo nhất ở bất kì đầu, so với những gì mà một người đầu bếp phải bỏ ra. Tất nhiên có những đầu bếp rất giỏi, rất giàu ( 2 thứ này không nhất thiết lúc nào cũng đi chung ); nhưng để đến đó thì mình thực sự cần rất nhiều thời gian, bỏ rất nhiều công sức. Mình nấu ăn rất ngon không có nghĩa là mình có thể mở một nhà hàng và kiếm được rất nhiều tiền. Nó là hai công đoạn khác nhau: học để “ nấu ăn ngon “ và học để “ mở nhà hàng kiếm tiền “, không có cái nào trong đó là dễ và nhanh cả. Vì vậy nên mình có thể mất đến chục năm để đến được cái vị trí mà bạn bè mình đã đến trong vòng chỉ 5-6 năm với công việc của họ. Mình sẽ thấy mình tụt hậu, mình sẽ thấy mình đi mãi mà chẳng được bao nhiêu, mình sẽ thấy những cố gắng vừa qua thực sự đem lại quá ít; mình sẽ thấy bạn bè mình bây giờ tiền bạc đã dư dả, cuộc sống thoải mái trong khi mình vẫn cắm mặt vào cái họng bếp từ sáng đến tối mà lương thì chỉ đủ sống; lúc đó thì cái đam mê dành cho việc nấu ăn của mình là bao nhiêu mới thực sự bộc lộ trong việc mình có đi tiếp được không.
Một thứ mà tôi thấy qua quá trình làm việc là môi trường nấu ăn của mình hiện nay đang đi theo những lối mòn. Ý tôi muốn nói ở đây là đa số những món ăn, những cách làm, những ý tưởng mà mình có thể thấy hiện nay ở bất cứ đâu đều đi theo chung một hướng. Nếu như mình có thể làm cái menu này tại nhà hàng này, khả năng cao là mình cũng có thể làm một cái menu khác ở một cái nhà hàng khác phong cách tương tự, và cũng có thể mình có thể làm cả một trăm cái menu ở một trăm nhà hàng khác nữa. Mình đi làm ở một bếp, mình được dạy làm cái cách này, và cái cách tương tự cũng được dạy ở vài trăm chỗ khác, dẫn đến một sự giống nhau đến tẻ nhạt ở khắp nơi. Tất nhiên vẫn có những sự khác nhau, nhưng theo tôi thấy thì không có nhiều, và thậm chí chúng nhỏ đến mức khó mà nhìn ra được. Điều mà tôi muốn nói đến ở đây là sẽ rất tốt nếu mình có thể có sự sáng tạo trong việc nấu ăn. Bếp không phải là trường học, nơi giáo viên bảo sao mình phải răm rắp nghe theo vậy, nếu mình như vậy thì mình cũng chỉ đi theo lốn mòn mà hàng ngàn người đang đi theo, và nó không dẫn đến đâu cả. Tất nhiên khi mình không biết gì thì mình học từ người trước, mình làm theo họ; nhưng điều quan trọng hơn là sau đó mình biết đặt bản thân mình vào đó, biết làm sao nó hay hơn, nó thú vị hơn theo cách của mình. Đó là điều duy nhất có thể giúp mình đứng ra, giúp mình nổi lên khỏi bao nhiêu đầu bếp đang nấu ăn và suy nghĩ giống hệt nhau. Tất nhiên miếng thịt bò đều được nướng theo cách như nhau, rau củ đều được xử lý theo cách như nhau, súp đều được nấu gần như nhau. Nhưng bản thân mình thì chắc chắn là không có giống ai khác cả.

Không chắc rằng những thứ trên liệu có ý nghĩa gì với mọi người không, có đẩy được các bạn chút nào không. Nhưng mà mình còn một đoạn đường dài để đi, phải đi sao cho tới.

Author: admin

1 thought on “Nấu ăn là một con đường rất dài!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *